Lịch sử AT&T: từ phát minh điện thoại đến Bell Telephone (1876–1885)

Mục lục

Khi nhắc đến AT&T ngày nay, hầu hết mọi người tưởng đó là công ty viễn thông khổng lồ sở hữu mạng 5G, cáp quang, và dịch vụ truyền hình. Nhưng AT&T không bắt đầu như thế. Nó bắt đầu từ một người đàn ông tài ba tên Alexander Graham Bell, một chiếc bộ máy gộc, và một ý tưởng cuồng rợ rằng con người có thể gửi tiếng nói của họ qua một sợi dây đồng.

Bell và Bằng Sáng Chế Điện Thoại (1876)

Alexander Graham Bell sinh năm 1847 tại Scotland, nhưng gia đình ông di cư đến Canada rồi sang Mỹ. Bell là giáo viên dạy ngôn ngữ và có sở thích về sóng âm thanh từ khi còn trẻ. Cha ông đã phát triển hệ thống "phát âm mang tính hiệu quả" để dạy người khiếc nói, và Bell thừa hưởng tình yêu với âm thanh.

Vào giữa những năm 1870, mục tiêu của Bell là cải thiện kỹ thuật "télégraphe nhân đôi" — một ý tưởng để gửi nhiều pesan điện tín cùng một lúc trên một dây. Nhưng thay vì tập trung vào điện tín, Bell bắt đầu thử nghiệm với việc truyền tải âm thanh qua dây điện.

Vào 10 tháng 3 năm 1876, Bell và trợ lý Thomas Watson đã ghi lại lần đầu tiên họ truyền tải giọng nói hằng ý nhân từ. Bell đã nói từ câu nói nổi tiếng "Ông Watson, anh có nghe tôi không?" ("Mr. Watson, come here, I want to see you."), và Watson đã nghe thấy rõ ràng qua dây ở cuối hành lang. Nó không phải là sự rõ ràng hoàn hảo, nhưng nó hoạt động.

Tháng 7 năm 1876, Bell nộp bằng sáng chế cho chiếc điện thoại của ông. Ông không phải người duy nhất làm điều này — Elisha Gray, một người phát minh khác, cũng nộp bằng sáng chế cho một thiết bị tương tự cùng ngày. Tuy nhiên, vì Bell nộp sơm hơn vài giờ, ông là người được cấp bằng sáng chế. Thiết bị của Gray sẽ bị lãng quên.

Thành Lập Bell Telephone Company (1877)

Phát minh chỉ là bước đầu tiên. Để kiếm tiền, Bell cần biến nó thành sản phẩm có thể bán được.

Vào tháng 7 năm 1877, Bell và các nhà tài trợ của ông, gồm Gardiner Green Hubbard (cha vợ ông) và Thomas Sanders, đã thành lập Bell Telephone Company. Công ty này bắt đầu với một nhiệm vụ đơn giản: lắp đặt điện thoại cho những người sẵn sàng trả tiền để sử dụng chúng.

Năm 1877, một "switchboard" đầu tiên được cài đặt ở New Haven, Connecticut — một công ty nối các cuộc gọi thủ công (một "nữ tiếp tân điện thoại" ngồi tại bàn làm việc và kết nối các công tắc để nối các cuộc gọi). Mặc dù thô sơ, nó hoạt động, và nó mở ra mô hình kinh doanh cho điện thoại: bạn không chỉ cần máy, bạn cần một mạng lưới để kết nối mọi người.

Năm 1878, Bell Telephone Company đã cài đặt các đường dây đầu tiên từ New Haven đến New York. Đây là bước đầu tiên trong việc xây dựng hạ tầng viễn thông dài.

Cuộc Chiến với Western Union (1878–1881)

Nhưng không phải ai cũng vui vẻ với sự xuất hiện của Bell Telephone.

Western Union Telegraph Company là công ty điện tín thống trị Mỹ thời bấy giờ. Với hơn 100.000 dặm dây điện bao phủ khắp đất nước và lợi nhuận hàng triệu đô la hàng năm, Western Union gần như độc quyền trong viễn thông. Công ty này không muốn một "đồ chơi" tên là điện thoại làm xáo trộn chế độ độc quyền của họ.

Năm 1878, Western Union quyết định nước đi của họ: họ mua các bằng sáng chế từ Elisha GrayThomas Edison (người đã cải tiến microphone cho điện thoại) và thành lập American Speaking Telephone Company để cạnh tranh trực tiếp với Bell.

Vào những năm 1879–1880, một cuộc chiến pháp lý kịch liệt xảy ra. Bell Telephone Company khiếu nại Western Union vì vi phạm bằng sáng chế. Western Union phản tẩu. Các tòa án qua lại giữa hai công ty.

Tuy nhiên, lợi thế pháp lý cuối cùng về phía Bell. Vào năm 1881, Western Union đầu hàng: công ty quyết định bán tất cả tài sản điện thoại của mình cho Bell Telephone Company. Việc từ bỏ này — một quyết định chiến lược sai lầm — đã mở đường cho sự thống trị của Bell trong những năm tiếp theo.

Tại sao Western Union từ bỏ? Một phần là vì họ thua kiện, nhưng cũng vì họ tin rằng điện thoại sẽ không bao giờ thay thế điện tín. Điện tín là vô danh, an toàn, và hiệu quả cho doanh nghiệp. Điện thoại yêu cầu các người gửi lời nói thực tế, cộng với chi phí sữa chữa cao và chất lượng âm thanh không đáng tin cậy. Western Union chọn bảo vệ "đá quý" của họ (điện tín) thay vì cá cược vào một công nghệ mới không chắc chắn.

Quyết định này sẽ là sai lầm lớn nhất của Western Union trong lịch sử. Trong vòng hai mươi năm, điện thoại đã trở thành công nghệ viễn thông thống trị, và Western Union đã trở thành thứ yếu.

Mở Rộng và Giới Hạn (1881–1885)

Sau khi thắng Western Union, Bell Telephone Company bắt đầu mở rộng nhanh chóng.

Vào đầu những năm 1880, tầm nhìn của các lãnh đạo Bell là rõ ràng: họ muốn không chỉ lắp đặt điện thoại cục bộ ở các thành phố (doanh vụ "cục bộ"), mà còn kết nối các thành phố với nhau qua các đường dây dài (doanh vụ "đường dài" hay long-distance). Tuy nhiên, kỹ thuật đường dây dài vẫn là thách thức. Không giống điện tín (chỉ cần một nhấp nháy hiệu dấu), điện thoại yêu cầu truyền tải tín hiệu yếu từ giọng nói qua khoảng cách lớn. Thư viện âm thanh giảm dần theo chiều dài dây.

Vào năm 1883, Bell Telephone Company đã cài đặt một đường dây thử nghiệm từ Boston đến New York — hơn 200 dặm. Cuộc nói chuyện đầu tiên qua đường dây này là một chiến thắng lớn về mặt kỹ thuật, nhưng chi phí xây dựng hạ tầng dây như vậy là khổng lồ.

Đây là lúc một bộ phận riêng biệt được thành lập bên trong Bell Telephone Company để chuyên xử lý các tuyến đường dài. Bộ phận này được gọi là "American Telephone & Telegraph Company" — hay AT&T. Lúc đầu, AT&T chỉ là một công ty con, một bộ phận kỹ thuật. Nhưng nó sẽ trở thành trái tim của toàn bộ đế chế Bell.

Vào năm 1885, AT&T chính thức trở thành công ty riêng biệt, mặc dù nó vẫn sở hữu bởi Bell Telephone Company. Sự tách biệt này không phải ngẫu nhiên — đó là một động thái chiến lược. AT&T tập trung vào đường dây dài; Bell Telephone tập trung vào các cuộc trao đổi cục bộ. Với sự phân chia lao động này, hệ thống viễn thông toàn quốc có thể được xây dựng một cách có tổ chức.

Kết Luận: Từ Chiếc Điện Thoại đến Mạng Lưới Quốc Gia

Từ năm 1876 đến 1885, viễn thông Mỹ đã biến đổi hoàn toàn. Alexander Graham Bell đã phát minh ra một công cụ; Bell Telephone Company đã xây dựng một doanh nghiệp; và AT&T đã bắt đầu xây dựng hạ tầng viễn thông quốc gia — một mạng lưới các dây đồng kết nối mọi thành phố từ bờ biển Đại Tây Dương đến Thái Bình Dương.

Trong những thập kỷ tới, AT&T sẽ mở rộng để bao gồm hàng triệu người. Nó sẽ phát minh ra những công nghệ mới, xây dựng các phòng thí nghiệm lỗi lạc, và trở thành một trong những công ty có ảnh hưởng nhất trên thế giới.

Nhưng mọi thứ bắt đầu ở đây — một phòng thí nghiệm, một ý tưởng, và tiếng nói được gửi qua một sợi dây.


Đọc Tiếp Trong Series

[[extra.references_external]] title = "AT&T History — Company Origins and Early Development" url = "https://www.att.com/about/company-history/"

[[extra.references_external]] title = "Alexander Graham Bell — Telephone Inventor" url = "https://www.britannica.com/biography/Alexander-Graham-Bell"

[[extra.references_external]] title = "The History of the Telephone and Telecommunications in America" url = "https://www.pbs.org/wgbh/americanexperience/features/telephone-bell/"

[[extra.references_external]] title = "Western Union and the Rise of American Telecommunications" url = "https://www.history.com/topics/business/western-union"

[[extra.references_external]] title = "Bell Telephone Company Formation and Early Years (1877–1890)" url = "https://www.jstor.org/stable/2117779"

Liên kết bên ngoài được sử dụng trong bài viết

Bài viết hiện chưa có nguồn ngoài được khai báo riêng.

Liên kết nội bộ liên quan

Bản quyền & Ghi nguồn

Bài viết được biên tập và tổng hợp bởi Duy Nguyen/SEOMONEY. Nội dung chỉ mang tính tham khảo, không thay thế nguồn chính thức hoặc tư vấn chuyên môn.

FAQ - Câu hỏi thường gặp

Alexander Graham Bell đã phát minh điện thoại một mình sao?
Bell là người nộp bằng sáng chế đầu tiên cho điện thoại (1876), nhưng ông không phải người duy nhất nghiên cứu công nghệ này. Philipp Reis ở Đức và Elisha Gray ở Mỹ cũng đang làm việc trên các khái niệm tương tự. Tuy nhiên, Bell là người đầu tiên có được bằng sáng chế hợp pháp và biết cách khai thác nó về mặt thương mại.
Vì sao không phải AT&T mà là Bell Telephone Company?
AT&T không được thành lập cho đến năm 1885 như một công ty riêng biệt của Bell Telephone Company. Nó ban đầu chỉ là bộ phận dành cho việc xây dựng đường dây viễn thông dài từ Boston đến New York. Tên AT&T (American Telephone & Telegraph) phản ánh vai trò kỹ thuật này — xây dựng các tuyến đường dài, trong khi Bell Telephone lo cấp điện thoại cục bộ (local exchanges) ở các thành phố.
Western Union có thể đã thắng cuộc chiến điện thoại sao?
Có. Western Union là công ty điện tín mạnh nhất thế giới vào thời điểm đó, với hàng triệu đô la, mạng lưới đã được thiết lập, và ngoại giao tài chính. Nếu Western Union đã tập trung vào điện thoại thay vì coi nó chỉ là mối đe dọa lâu dài, lịch sử có thể khác. Nhưng Western Union chọn bảo vệ độc quyền điện tín của mình, và chiến lược này cuối cùng khiến họ mất công nghệ mới.
Bell Telephone Company có độc quyền điện thoại Mỹ không?
Không hoàn toàn. Mặc dù Bell sở hữu bằng sáng chế chính, các công ty khác vẫn cố gắng tạo ra các bộ máy không vi phạm bằng sáng chế. Hơn nữa, sau khi bằng sáng chế hết hạn năm 1894–1895, hàng trăm công ty điện thoại độc lập (independents) xuất hiện. Không phải cho tới những năm 1900–1920 mà AT&T mới dần dần hợp nhất được ngành công nghiệp.
Tại sao phát minh điện thoại không ngay lập tức trở thành hiện tượng?
Ban đầu, điện thoại được coi là một công cụ kỹ thuật thú vị nhưng không thực tế. Chất lượng âm thanh kém, khoảng cách giới hạn, và chi phí cao (lắp điện thoại một đường nhà riêng trong 1880 có thể tốn 20 đô la, tương đương 700 đô la hiện nay). Phải đến những năm 1890–1900, khi hạ tầng cải thiện và chi phí giảm, điện thoại mới trở thành sản phẩm hàng loạt.

Bình luận

Đang tải bình luận…

    Đăng nhập để tham gia thảo luận.

    Đăng nhập bằng Google để bình luận

    Chỉ dùng để bình luận. Không truy cập trình soạn thảo/CMS.