The Long Walk — Đi Bộ Liên Tục, Dừng Sẽ Chết

Duy Nguyen
10 phút đọc

Hãy tưởng tượng một cuộc đua mà bạn không được phép dừng lại. Không được ngồi, không được nằm, không được chậm hơn sáu phẩy bốn kilômét trên giờ. Nếu bạn chậm hơn ba mươi giây, bạn nhận được một cảnh báo. Ba cảnh báo, và viên đạn từ khẩu súng của lính canh sẽ kết thúc cuộc chơi. Một trăm chàng trai tuổi thiếu niên bước đi dọc theo Quốc lộ Một, từ biên giới Canada đến điểm kết thúc không được tiết lộ. Người cuối cùng còn sống sẽ nhận được bất cứ điều gì mình muốn suốt đời. Đây không phải một câu chuyện kinh dị siêu nhiên — đây là thế giới của The Long Walk, kiệt tác đầu tay đầy ám ảnh của Stephen King.

Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của Stephen King

Ít ai biết rằng trước Carrie, trước ‘Salem’s Lot, trước tất cả những tác phẩm làm nên tên tuổi ông hoàng kinh dị, Stephen King đã viết The Long Walk vào năm 1966–67, khi còn là sinh viên năm nhất tại Đại học Maine. Ông mới mười chín tuổi khi phác thảo câu chuyện về những chàng trai đi bộ đến chết dưới bầu trời u ám. Tám năm sau, Carrie mới được xuất bản, và phải đến năm 1979 — mười hai năm sau khi viết — The Long Walk mới ra mắt độc giả dưới bút danh Richard Bachman, một cái tên giả mà King dùng để thử nghiệm thị trường mà không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của mình.

Cuốn tiểu thuyết kể về Ray Garraty, biển số 47, một thiếu niên mười sáu tuổi đến từ Pownal, Maine. Cha của Ray đã bị lực lượng Squads — cảnh sát mật của chế độ độc tài — bắt đi vì những quan điểm chính trị khác biệt. Ray lớn lên trong nghèo khó cùng mẹ, và cậu tham gia Cuộc Đi Bộ Dài với một sự thôi thúc mà chính cậu cũng không hiểu hết. Trên đường đi, Ray gặp những con người định mệnh: Pete McVries (biển số 61), người bạn thân thiết nhất, với vết sẹo dài trên má và tâm hồn đầy mâu thuẫn giữa lòng nhân ái và thực tế tàn khốc; Stebbins (biển số 88), kẻ bí ẩn luôn đi sau cùng với chiếc áo len xanh cũ và sự từng trải đến rợn người; Art Baker (biển số 3), chàng trai Louisiana đẹp như tượng tạc nhưng bị ám ảnh bởi cái chết; và Gary Barkovitch (biển số 5), kẻ tâm thần tham gia cuộc chơi chỉ để nhìn người khác chết.

Chuyến đi bộ dài nhất thế giới

Cuộc Đi Bộ Dài bắt đầu vào sáng sớm, khi một trăm chàng trai đứng trên vạch xuất phát ở biên giới Canada và bắt đầu bước về phía nam. Chế độ độc tài ở nước Mỹ thay thế này đã biến cuộc thi thành một chương trình truyền hình quốc gia nhằm truyền cảm hứng cho tinh thần yêu nước và đạo đức lao động. Những chiếc xe bọc thép nửa tải chở lính canh đi kèm theo hai bên, nòng súng luôn chĩa về phía những kẻ đi bộ. Phía trước, một chiếc xe jeep màu bụi chở The Major — một bóng hình cao ráo, rám nắng, đeo kính râm phản quang và khẩu súng lục lủng lẳng bên hông, thi thoảng cất giọng qua loa pin.

Những ngày đầu tiên trôi qua, tình bạn và thù hận hình thành. Barkovitch khiêu khích một thí sinh khác cho đến khi người đó mất kiểm soát lao vào hắn và bị xử bắn. Scramm (biển số 85), ứng cử viên nặng ký nhất đến từ Arizona, khoe với Ray về người vợ đang mang thai và mơ ước được gặp lại cô — rồi Scramm ngã bệnh vì viêm phổi trong đêm thứ ba. Những thí sinh còn lại đồng ý rằng người thắng cuộc sẽ phải chu cấp cho vợ Scramm. Scramm gửi lời cảm ơn đến tất cả rồi tự sát bằng cách thách thức lính canh.

Ray phát triển một cơn đau nhói ở chân — charley horse — và suýt bị loại. McVries kéo cậu đi tiếp. Mối quan hệ giữa hai người ngày càng sâu sắc, đến mức Ray bắt đầu nghi ngờ về giới tính và bản ngã của mình khi McVries gợi ý rằng cậu có tình cảm với Ray. Đỉnh điểm của cuộc hành trình là khi Barkovitch bị cả nhóm tẩy chay và tự đâm vào cổ mình bằng một cái muỗng, chết trong máu của chính hắn. Những thí sinh còn lại dần ngã xuống vì kiệt sức, vì viêm phổi, vì những cơn đau không thể chịu nổi.

Nước Mỹ trong gương tối

Khi cuốn sách chỉ còn ba người — Ray, McVries và Stebbins — Stebbins tiết lộ một bí mật động trời: hắn là con ngoài giá thú của The Major, và phần thưởng hắn muốn chỉ là được chấp nhận vào gia đình cha mình. Nhưng Stebbins nhận ra rằng The Major đã dùng hắn như một con thỏ mồi để kéo dài Cuộc Đi Bộ. Art Baker ngã gục, dù Ray cố níu kéo. McVries cuối cùng cũng ngồi xuống và chết trong thanh thản. Stebbins chết ngay khi Ray suýt bỏ cuộc. Ray chiến thắng — nhưng cậu không dừng lại. Cậu nhìn thấy một bóng đen phía xa, một người đi bộ khác, và cậu tiếp tục bước, thậm chí chạy, miệng lẩm bẩm: “Vẫn còn xa quá”.

The Long Walk là một tiểu thuyết tự nhiên chủ nghĩa, nơi bản chất con người hiện ra trần trụi dưới áp lực sinh tồn. Heidi Strengell gọi đây là một trong những tác phẩm bi quan nhất của King. Douglas Winter, nhà phê bình văn học, mô tả nó như “tấm gương khoa học viễn tưởng đen tối của nước Mỹ đương đại”. James Smythe của The Guardian kết nối cuốn sách với Chiến tranh Việt Nam: “cuộc truyền hình công khai, nỗi kinh hoàng khi thấy bạn mới chết, và sự vô nghĩa tột cùng của tất cả”. King không giải thích, không biện minh, không cho một tia hy vọng nào — cậu bé cuối cùng vẫn bước đi trong cơn ác mộng dài vô tận.

Hành trình từ trang sách lên màn ảnh

Trong gần bốn thập kỷ, The Long Walk được coi là một trong những tác phẩm khó chuyển thể nhất của Stephen King. George A. Romero được mời đạo diễn năm 1988 nhưng dự án không thành. Frank Darabont giữ bản quyền từ năm 2007 và hứa sẽ làm một phiên bản “kinh dị, hiện sinh và rất khép kín” với kinh phí thấp. New Line Cinema công bố kế hoạch chuyển thể năm 2018 với André Øvredal làm đạo diễn. Và rồi tháng 11 năm 2023, Lionsgate bất ngờ giành được quyền, với Francis Lawrence — người từng đạo diễn The Hunger Games: Catching Fire và ba phần Constantine — đứng sau máy quay. Kịch bản do JT Mollner chấp bút.

Ngày 12 tháng 9 năm 2025, phiên bản điện ảnh của The Long Walk ra mắt khán giả toàn cầu, và những thay đổi so với nguyên tác ngay lập tức gây chú ý. Chính Stephen King đã yêu cầu giảm tốc độ đi bộ từ sáu phẩy bốn xuống bốn phẩy tám kilômét trên giờ, vì ông cho rằng tốc độ ban đầu là không thực tế. Số thí sinh giảm từ một trăm xuống còn năm mươi, mỗi người đại diện cho một tiểu bang. Nhân vật Scramm và Abraham bị cắt bỏ, các đặc điểm của họ được chuyển sang những nhân vật khác.

Cooper Hoffman, con trai của cố diễn viên Philip Seymour Hoffman, vào vai Ray Garraty — một lựa chọn đầy cảm xúc khi chính Hoffman cũng mất cha từ nhỏ. Trong một phỏng vấn với GQ, Hoffman nói: “Khi nỗi đau của bạn được phơi bày trước thế giới, bạn không thể giấu nó. Tôi nghĩ mình nên đặt nó vào tác phẩm, bởi nếu cứ chạy trốn mãi thì thật không công bằng với những người cũng đã trải qua điều đó.” David Jonsson thủ vai Pete McVries, nổi bật đến mức giành giải Robert Altman Award tại Spirit Awards và lọt vào danh sách đề cử của hàng loạt tổ chức phê bình. Và Mark Hamill — huyền thoại Star Wars — hóa thân vào The Major với bộ ria muối tiêu, kính râm phản quang và chất giọng lạnh lùng qua loa phóng thanh, đánh dấu một bước ngoặt ấn tượng trong sự nghiệp của ông.

Một cái kết khác cho một câu chuyện khác

Khác biệt lớn nhất giữa phim và sách nằm ở đoạn kết. Trong phim, Ray thú nhận rằng nếu thắng, cậu sẽ dùng điều ước để xin khẩu carbine của The Major và giết hắn trả thù cho cha. Khi chỉ còn Ray và Pete là hai người cuối cùng, Pete ngồi xuống — nhưng Ray đỡ cậu dậy và khuyến khích Pete tiếp tục, rồi chính Ray dừng lại. The Major tự tay xử tử Ray và chúc mừng Pete chiến thắng. Khi được hỏi về điều ước của mình, Pete thực hiện di nguyện của Ray: cậu xin một khẩu súng và bắn chết The Major. Cậu bước vào màn mưa dày đặc trên con phố vắng lặng.

Một đoạn kết thay thế còn được thực hiện: Pete tha mạng The Major và bước tiếp. Một dòng chữ cuối phim tiết lộ rằng mỗi tháng ba phong bì đựng tiền mặt được gửi đến cho góa phụ của Hank, mẹ của Ray và bà của Art — ngụ ý Pete là người đứng sau những bức thư này.

Với kinh phí 20 triệu đô la và doanh thu 63 triệu, The Long Walk được đánh giá là thành công về mặt thương mại, dù không bùng nổ. Nhưng điều đáng nói là điểm số 88% trên Rotten Tomatoes từ 293 bài phê bình — một con số hiếm có cho một tác phẩm chuyển thể từ Stephen King. Cây bút của RogerEbert.com dành lời khen cho diễn xuất và sự tương tác giữa các nhân vật. Slate gọi đây là “bản chuyển thể gầy gò, tàn nhẫn nhất từ trước đến nay” từ tác phẩm của King. Polygon dành thời gian chất vấn về cái kết mơ hồ, trong khi Mashable bảo vệ nó như một sự kế thừa xứng đáng cho tinh thần của nguyên tác.

Cuộc đi bộ nào rồi cũng phải kết thúc

Roy Lee, nhà sản xuất của phim, nói: “Phim này thu về 63 triệu trên 20 triệu, nên nó không lỗ. Nó không bùng nổ, nhưng tôi tin rằng trong vòng một thập kỷ nữa, nó sẽ được coi là một tác phẩm kinh điển, giống như The Shawshank Redemption.”

Có lẽ Lee đúng. The Long Walk — cả sách và phim — đặt ra một câu hỏi không có lời đáp: tại sao những chàng trai trẻ lại tình nguyện bước vào một cuộc đua mà phần thưởng duy nhất là được sống thêm một ngày? King, với tài năng chạm vào nỗi sợ sâu kín nhất của con người, đã biến một ý tưởng đơn giản thành một huyền thoại hiện đại về sự vô nghĩa, lòng dũng cảm và sự dai dẳng của hy vọng. Dù là Ray Garraty bước về phía bóng đen trên đường, hay Pete McVries lặng lẽ bước vào màn đêm, tất cả đều tiếp tục đi. Bởi trong thế giới của The Long Walk, dừng lại chính là chết.

Tác giả bài viết

Duy Nguyen

Người sáng lập và chịu trách nhiệm biên tập Duy Nguyen Blog.