Super 8 — Bức Thư Tình Gửi Tuổi Thơ Qua Ống Kính Super 8

Duy Nguyen
4 phút đọc

Năm 1979, một mùa hè nước Mỹ đầy bụi bặm, những đứa trẻ, và những thước phim Super 8. Khi mà nỗi ám ảnh UFO từ thập niên 70 còn chưa phai, J.J. Abrams — dưới sự bảo trợ của người thầy Steven Spielberg — đã làm sống lại tinh thần Amblin Entertainment với Super 8, một bức thư tình điện ảnh gửi tuổi thơ và sức mạnh của việc kể chuyện bằng hình ảnh.

Super 8 kể về Joe Lamb (Joel Courtney), một cậu bé 14 tuổi đang chìm trong nỗi đau mất mẹ. Cha cậu, cảnh sát phó Jack Lamb (Kyle Chandler), đổ lỗi cho Louis Dainard — một công nhân nghiện rượu từng trực ca thay mẹ Joe vào ngày xảy ra tai nạn. Nhưng Joe tìm thấy niềm an ủi trong nhóm bạn cùng làm phim zombie với Charles (Riley Griffiths), nơi có Alice Dainard (Elle Fanning), con gái của Louis.

Một đêm nọ, khi cả nhóm đang quay phim tại một ga tàu, một chiếc xe bán tải lao thẳng vào đoàn tàu chở hàng đang lao tới. Vụ va chạm kinh hoàng làm đoàn tàu trật bánh, giải phóng một thứ gì đó khỏi những toa chở hàng của căn cứ không quân. Những đứa trẻ, trong đó có Joe và Charles, vô tình ghi lại toàn bộ sự việc trên máy quay Super 8. Người lái xe tải chính là thầy giáo sinh học Woodward, người từng làm việc tại một dự án bí mật của chính phủ. Trong hơi thở cuối cùng, ông cảnh báo bọn trẻ hãy quên đi những gì vừa thấy.

Những ngày sau đó, thị trấn Lillian, Ohio, rơi vào hỗn loạn. Chó mèo bỏ chạy hàng loạt. Điện thoại và điện tử biến mất. Người dân mất tích không dấu vết. Quân đội xuất hiện dưới sự chỉ huy của Đại tá Nelec (Noah Emmerich), một người không ngại dùng lửa thiêu rừng để tạo cớ sơ tán dân. Bọn trẻ nhận ra rằng thứ thoát ra khỏi đoàn tàu không phải một vật thể — mà là một sinh vật ngoài hành tinh đang cố gắng xây dựng lại con tàu để trở về nhà.

Mối quan hệ giữa Joe và Alice lớn dần giữa những mất mát và hận thù của hai người cha. Khi Alice bị sinh vật bắt cóc, Joe cùng bạn bè vượt qua nỗi sợ để giải cứu cô. Trong hang động bên dưới thị trấn, nơi sinh vật treo những nạn nhân bất tỉnh lên trần, Joe đối mặt với nó. Và thay vì chiến đấu, cậu nói chuyện. Với sự đồng cảm của một đứa trẻ từng mất mẹ, Joe thuyết phục sinh vật rằng dù có những con người xấu, nó vẫn có thể tồn tại. Giây phút sinh vật thả Joe và để mọi người trở về mặt đất, trước khi những khối lập phương trắng tái tạo thành con tàu vũ trụ đưa nó bay vào không gian, là một trong những khoảnh khắc cảm động nhất của điện ảnh sci-fi thập niên 2010.

Bộ phim là sự pha trộn hoàn hảo giữa kịch tính tuổi mới lớn và ly kỳ khoa học viễn tưởng. Từ cảnh tàu hỏa trật bánh dữ dội đến những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng giữa Joe và Alice, Abrams cho thấy khả năng giữ nhịp phim điêu luyện. Âm nhạc của Michael Giacchino giành giải Saturn cho nhạc phim hay nhất, trong khi Larry Fong mang đến những khung hình đậm chất hoài niệm.

Super 8 nhận được 81% trên Rotten Tomatoes và thu về 260 triệu USD toàn cầu từ kinh phí 50 triệu. Roger Ebert chấm 3.5/4 sao, gọi đây là “món quà hoài niệm” dành cho khán giả từng yêu thích E.T.Close Encounters — nhưng cũng có những ý kiến cho rằng phim vay mượn quá nhiều từ phong cách Spielberg. Dù ở phe nào, không thể phủ nhận Super 8 là một hành trình cảm xúc chân thực, nơi những đứa trẻ học cách đối diện với mất mát và tìm thấy sức mạnh từ tình bạn.

Bộ phim kết thúc với thước phim zombie ngắn do chính lũ trẻ làm, chạy dọc phần credit — như một lời nhắc nhở rằng điện ảnh, dù ở dạng thô sơ nhất, vẫn có sức mạnh kết nối con người. Với Super 8, J.J. Abrams không chỉ làm phim — ông làm sống lại một thời kỳ mà việc cầm máy quay lên và kể một câu chuyện là điều kỳ diệu nhất trên đời.

Tác giả bài viết

Duy Nguyen

Người sáng lập và chịu trách nhiệm biên tập Duy Nguyen Blog.