House of Cards: Ngôi Nhà Bài Chính Trị Và Cuộc Chơi Quyền Lực

Có một câu nói mà Francis Underwood thường thì thầm với khán giả xuyên qua màn hình: “Power is a lot like real estate. It’s all about location, location, location.” Với một cái nháy mắt, một điếu thuốc và giọng nói trầm ấm pha chút khinh bỉ, Kevin Spacey đã định nghĩa lại hình ảnh chính khách trên truyền hình. House of Cards không chỉ là series chính trị — nó là bản giao hưởng của tham vọng, sự phản bội, và câu hỏi liệu con người có thể đi bao xa để giữ lấy quyền lực.
Dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên năm 1989 của Michael Dobbs và loạt phim BBC năm 1990, House of Cards do Beau Willimon sáng tạo và David Fincher đạo diễn những tập đầu. Đây là series đầu tiên do Netflix sản xuất và phát hành theo định dạng binge-watch — tất cả 13 tập của mùa một được tung lên cùng lúc vào ngày 1 tháng 2 năm 2013, thay đổi mãi mãi cách thế giới xem truyền hình.
Phim xoay quanh Frank Underwood (Kevin Spacey), một dân biểu Dân chủ đến từ South Carolina, Chủ tịch Hạ viện phụ trách kỷ luật đảng (House Majority Whip). Khi Tổng thống đắc cử Garrett Walker thất hứa không bổ nhiệm Frank làm Ngoại trưởng, Frank bắt đầu một kế hoạch tinh vi nhằm giành quyền lực tuyệt đối. Với sự giúp đỡ của người vợ Claire (Robin Wright) — một phụ nữ đầy tham vọng không kém — và Doug Stamper (Michael Kelly), chánh văn phòng trung thành đến mức đáng sợ, Frank biến Nhà Trắng thành bàn cờ của riêng mình.
Mùa một mở đầu bằng vụ giết chú chó bị thương trên đường — một ẩn dụ cho toàn bộ tinh thần của phim. Frank thao túng dư luận qua nữ phóng viên Zoe Barnes (Kate Mara), đưa dân biểu nghiện rượu Peter Russo vào guồng máy rồi giết hắn khi hắn không còn dùng được. Khi Zoe bắt đầu nghi ngờ, Frank đẩy cô trước một đoàn tàu điện ngầm — một trong những cú sốc kinh điển nhất lịch sử truyền hình. Cuối mùa, Frank trở thành Phó Tổng thống.
Mùa hai chứng kiến Frank loại bỏ tỷ phú Raymond Tusk, người đã từng kiểm soát Nhà Trắng qua những khoản tiền rửa từ Trung Quốc. Khi Tổng thống Walker sắp bị luận tội, Frank thuyết phục ông từ chức và chính thức bước vào Phòng Bầu Dục với tư cách Tổng thống thứ 46.
Mùa ba đưa khán giả vào Nhà Trắng thật sự. Frank khởi động chương trình America Works, còn Claire trở thành Đại sứ Liên Hợp Quốc. Cuộc xung đột với Tổng thống Nga Viktor Petrov (Lars Mikkelsen) — đặc biệt là vụ Claire chỉ trích chính sách LGBT của Petrov ngay tại Moscow — làm rạn nứt hôn nhân Underwood. Kết mùa, Claire tuyên bố rời bỏ Frank.
Mùa bốn là cuộc chiến tranh giành đề cử tổng thống giữa Frank và Heather Dunbar. Claire đe dọa ly hôn, Frank bị Lucas Goodwin bắn trọng thương. Sau ca ghép gan — được Doug gian lận danh sách chờ — Frank hồi phục và chấp nhận đề cử Claire làm Phó Tổng thống. Hai người tái hợp, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mùa năm đẩy kịch tính lên đỉnh điểm. Trước cuộc tổng tuyển cử với ứng viên Đảng Cộng hòa Will Conway, Underwoods dùng khủng bố ICO để tạo bầu không khí sợ hãi, ban bố thiết quân luật, làm gián đoạn bầu cử ở nhiều bang. Cuộc bầu cử không phân định thắng bại, Quốc hội phải quyết định. Cuối cùng Frank tuyên bố từ chức, Claire trở thành Tổng thống thứ 47.
Mùa sáu — sau khi Kevin Spacey bị sa thải vì cáo buộc tấn công tình dục năm 2017 — tập trung hoàn toàn vào Claire. Cô đối mặt với gia tộc Shepherd (Diane Lane và Greg Kinnear), những tỷ phú đứng sau chính trường Mỹ. Doug Stamper vẫn trung thành với Frank đến mức giết chết ông để bảo vệ di sản. Cuối cùng, trong Phòng Bầu Dục, Claire giết Doug và ngồi lên ghế tổng thống, hoàn toàn không biết rằng phóng viên Janine Skorsky sắp phơi bày mọi tội ác của cô.
House of Cards nhận 33 đề cử Emmy và 8 đề cử Quả Cầu Vàng — Robin Wright thắng năm 2014, Kevin Spacey thắng năm 2015. Đây là series trực tuyến đầu tiên được đề cử giải Emmy hạng mục chính. Nhưng sau mùa ba, chất lượng kịch bản bắt đầu suy giảm, và mùa sáu bị chỉ trích vì phải viết lại toàn bộ sau khi Spacey biến mất.
Dù vậy, House of Cards vẫn là một cột mốc quan trọng. Nó chứng minh rằng Netflix có thể sản xuất nội dung đẳng cấp Hollywood, và rằng khán giả sẵn sàng “mainline” cả một mùa phim trong một ngày cuối tuần. Như Frank từng nói, “Power is not a tool, it’s a game.” Và không ai chơi game đó hay hơn Underwoods.




